Rơi từ 1.500 mét




Đà Lạt đêm
Lạnh cong chiếc điện thoại tím tái môi
Em nép vào anh
Rút hết hơi ấm cuối ngày
Chúng mình cùng rét buốt

Chiếc áo len vội mua choàng khăn rực màu xác pháo
Co ro giữa đêm chờ lon bia thứ tư tan chảy
Đĩa ốc buồn không chạm cọng rau răm
Gió lạnh ngấm buốt vào xương tuỷ
Về đâu đêm nay hai chúng mình không gia đình

Thành phố lạnh tắt đèn ngủ sớm
Lên dốc
Xuống bậc
Thở hốc hác
Bỏng môi
Vết đứt cũ rát muối
Lên dốc
Xuống bậc tam cấp
Ngủ vùi trên đỉnh

Ngày mai rời xa thành phố rét mướt
Buồn
Lạnh

Chuyến xe vội vã đổ đèo
Trượt dốc
Đất nước đẹp vô cùng
Không muốn rời chân ga

rơi từ 1.500 mét về phố thị chen chật
Thở dài trống xuôi dùi ngược
Ngao ngán
Trách nhiệm chưa tròn
Mệt mỏi thị phi

Rơi từ 1.500 mét
Em ước gì chúng mình như chim có cánh tìm cây liền cành
Bay  về tổ ấm riêng tư
Bay xa ...
Quên lối về
Bay xa...


17/2/2014
  • Thơ của Chung


Đăng nhận xét

0 Nhận xét